Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Cái dúi tay đầy uy lực của vợ - Ngày thứ 92

Sáng sớm ra, đau đầu quá, vợ nằm vật vờ than vãn với chồng. Để cho chồng lo lắng cho vợ. Chồng dặn vợ ăn, uống thuốc đầy đủ. Đi làm mà cứ hở chút nhắn tin hỏi vợ ăn gì chưa, uống thuốc chưa. Ko yên tâm để vợ ở nhà ốm. Vợ thì bướng bỉnh, kêu chồng:
- Đồ của chồng, chồng về mà chăm!

Chiều đỡ đỡ mệt, vợ chạy qua công ty đón Mèo. Sinh nhật Mèo, 2 đứa rủ nhau lượn hết shop này tới shop kia lựa đầm, váy các kiểu. Lúc chọn đc cái đầm ưng ý thì chồng hộc tốc chạy tới chỗ vợ.
Sáng nay, chồng đi cửa khẩu Mộc Bài cả ngày vật vờ đi đi về về cả 200 cây số vậy mà vẫn cố chạy sang quận 3 để tìm vợ. Lo vợ bị ốm không biết có sao ko. "Nhưng hình như anh thấy gặp Mèo là em khỏe rồi". Hihi

3 đứa đi ăn chè. Chồng làm 4 miếng pizza.Vợ với Mèo ngồi ăn bánh tráng Tây Ninh chồng mua. No cành bụng, vợ ăn ko hết nổi đông sương trái dừa. Chồng ăn đậu xanh sầu riêng cũng no, ko còn chỗ chứa. Vậy mà vợ trợn mắt, dúi vào tay chồng trái dừa. Chồng cười rồi ăn hết một cách ngoan ngoãn sau "cái dúi tay, trợn mắt đầy uy lực của vợ".
Cuối cùng chồng vượt ngàn dặm xa xôi chỉ để trả tiền chè cho vợ với Mèo rồi về.

Ôm hun chồng thắm thiết để tạm biệt. Vợ nhớ chồng cả ngày nay rồi, biết không. Chồng bảo sao hun mãi chẳng thấy chán. Hỏi vớ vẩn vậy mà cũng hỏi được. Hihi. Vì chồng yêu vợ chứ sao nữa???
Thương lắm!

3 nhận xét:

  1. em còn nợ anh mấy ngàn nụ hôn đấy, liệu mà trả cho hết

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lúc đó anh tính kiểu gì mà điêu thế nhỉ? Giờ hết nợ nhé!

      Xóa